Khác với đồi cát Tuy Phong là nơi đây cát hoàn toàn trắng chứ không phải cát vàng, đứng xa nhìn nó giống hình ảnh người phụ nữ đang nằm để lộ trần bộ ngực trắng, chính giữa là đường nét cong thăm thẳm chạy dài tạo thành 1 vùng trũng ẩn hiện tranh tối tranh sáng.
Khi đến Mũi Né mà không ghé thăm quan và biết về đồi cát là 1 phần thiếu sót. Nó đã nuốt hàng triệu cuộn phim, hàng cây số thước phim của khách trong và ngoài nước cũng như các nhà nhiếp ảnh.
Nó làm say mê và sự vất vả của con người là sự thay đổi hình dáng của đồi cát từng ngày.
Trong mùa gió, những cồn cát được thay đổi biến dạng qua từng cơn lốc, nó thay đổi từng giờ khó bắt gặp những hình ảnh ấy được tái dựng lại. Vì lẽ đó có những nhà nhiếp ảnh lên ăn dằm nằm dề ngày này qua ngày khác, vượt qua dăm ba đồi dốc vẫn không tìm được cho mình 1 góc cảnh thích hợp, một góc nhìn trong khoảng không gian vừa ý để bấm máy. Nhưng cũng có vị mới đặt chân đến lần đầu đã bắt kịp góc nhìn đúng sự kiện xảy ra và đã có những tác phẩm để đời.
Trước khi chia tay rời vùng biển ấm tình người, du khách được thưởng thức 1 đêm lửa trại ngoài trời, thưởng thức hương vị rượu cần, đưa cay bằng thịt bê thui hoặc sò nướng. Ngắm nhìn bức tranh thiên nhiên đầy sao trên bầu trời, thả hồn lâng lâng theo men rượu, hòa nhịp cùng nhịp sóng vỗ, tạo nên khúc nhạc du dương dạt dào tình cảm.